Review siêu bom tấn AVENGERS: ENDGAME – Cực Phê!!!

Nếu vì lý do nào đó các bạn chưa biết thì Avengers: Endgame là bộ phim thứ 4 của chuỗi phim Avengers, với The Avengers, Avengers: Age of Ultron, Avengers: Infinity War. Nhưng có lẽ sẽ chuẩn hơn nếu nói rằng Avengers: Endgame là phần kế tiếp của chuỗi phim Marvel Cinematic Universe (MCU), hay vũ trụ điện ảnh Marvel, mà trong đó nó là bộ phim thứ 22, bởi vì hầu hết những điều xảy ra trong 21 bộ phim trước đều tác động trực tiếp đến những gì xảy ra trong phần phim có thể coi là phần cuối cùng của 1 kỉ nguyên này, và mỗi một bộ phim trong 21 phim trước mà bạn bỏ qua sẽ ít nhiều quyết định đến trải nghiệm Endgame của các bạn.

Mặc dù sau Avengers: Infinity War, bộ phim tới thời điểm ra mắt là bộ phim có quy mô lớn nhất của MCU đã có tới 2 phim lẻ được ra mắt là Ant-Man and the Wasp (2018) và Captain Marvel (2019), nhưng 2 bộ phim này nếu tính theo mạch thời gian thì đã xảy ra trước đó và Avengers: Endgame theo dòng thời gian diễn ra ngay sau Infinity War. Trong Avengers: Infinity War chúng ta đã được chứng kiến Thanos (nhân vật phản diện đã được giới thiệu từ rất sớm, cụ thể là trong bộ phim thứ 6 của MCU là The Avengers) cuối cùng cũng thành công trong việc giành được 6 viên đá vô cực và ngay sau đó hoàn thành xứ mệnh của mình là mang lại sự cân bằng khi loại bỏ hoàn toàn ngẫu nhiên một nửa sự sống trên toàn vũ trụ.

Thật khó để nói lên hết được cái hay và cái dở của Avengers: Endgame mà không tiết lộ một chút nội dung phim, tuy nhiên Avengers: Endgame là một bộ phim khá đặc biệt khi mà ngay những phút đầu tiên phim đã đi theo những hướng mà người xem không thể lường trước và trải nghiệm của các bạn sẽ tuyệt vời nhất nếu các bạn sẽ không biết trước là chúng sẽ xảy ra. Vì vậy các bạn hãy yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ trải nghiệm Avengers: Endgame của các bạn.

Điều làm tôi bất ngờ đầu tiên là bầu không khí u ám của phim ở những phút đầu. Qua một phần Avengers: Infinity War mạnh về hành động và với đa số người xem cũng có thể đoán được kết cục của nó, có lẽ việc nhìn thấy những người hùng được mọi người yêu mến tan biến không phải là cú sốc tâm lý quá lớn khi chúng ta đều có thể tự tin khẳng định rằng phần lớn những siêu anh hùng đã biến mất này sẽ khó mà biến mất được vĩnh viễn. Nhiều người trong đó có tôi đã nghĩ rằng những người hùng ở lại như Iron Man, Captain America hay Thor cũng sẽ không thể buồn quá lâu khi như trong hầu hết những bộ phim trước họ sẽ lại chiến đấu, giành chiến thắng và khiến mọi thứ trở lại như cũ. Chính vì lối suy nghĩ này mà Avengers: Endgame đã gây ấn tượng từ những giây phút đầu tiên khi không tiếp nối tốc độ rất nhanh của phần trước mà tua chậm lại tất cả mọi thứ. Ngay từ đầu, phim thể hiện một bầu không khí u tối tại trái đất qua không chỉ màu sắc và âm nhạc mà còn qua những khoảnh khắc chậm bị thiếu hụt trong một phần Infinity War diễn ra quá vội. Chúng ta được chậm rãi lắng nghe, chậm rãi cảm nhận để từ đó hiểu rõ rằng những hậu quả to lớn của cú “búng tay” đã đem đến sẽ mãi mãi tồn tại và mọi chuyện sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Cũng dễ hiểu thôi, đúng không các bạn? Theo xác suất thì bất cứ người sống sót nào cũng đã mất đi người thân của mình và như vậy thì sao mọi thứ có thể bình thường được. Và vì đó phải khen ngợi ngay Avengers: Endgame, với lợi thế dài hơn 30 phút so với Infinity War, nó đã giữ được nhịp độ vô cùng cân bằng xuyên suốt phim. Với số lượng nhân vật ít hơn đáng kể thì chúng ta đã có lượng thời gian cần thiết ở bên mỗi nhân vật để có thể hiểu được hoàn toàn những ảnh hưởng mà cú búng tay đã gây ra cho họ, hiểu rõ được vì sao hoặc là họ lưỡng lự, hoặc lập tức muốn bắt đầu nhiệm vụ bất khả thi là sửa chữa những gì mà Thanos đã gây ra, và phản ứng của những nhân vật này qua những dòng lời thoại từ những tay viết đã quá hiểu họ và qua những diễn viên mà sau một thời gian quá dài đã nhập vai hoàn toàn vào chính những nhân vật mà mình thủ vai đã giúp cho 1/3 thời lượng đầu tiên của Endgame thành một bộ phim tâm lý xuất sắc. Từ những câu đùa, những ánh nhìn, những cử chỉ đều đúng hoàn toàn với nhân vật của họ và đó chính là sự đặc biệt của Avengers: Endgame mà khó phim nào trong tương lai có thể có được khi mỗi hành động dù là nhỏ nhất của nhân vật cũng mang theo sức nặng của cả núi những bộ phim trước đó cộng lại. Chúng ta không cần thắc mắc rằng những người này tại sao làm thế này, thế kia mà chúng ta chỉ cần chứng kiến tình cảnh của họ và tự nhủ rẳng “Ừ, thất nhiên họ sẽ làm như vậy rồi.”.

Không chỉ thể hiện dúng con người, đúng bản chất của mỗi nhân vật, Avengers: Endgame còn xuất sắc trong việc chia đều thời gian cho mỗi nhân vật khi bất cứ Agengers ở lại nào cũng có một chặng đường rất khó khăn để vượt qua những mất mát và từ đó tìm lại chính mình. Đúng vậy, chúng ta không chỉ quan tâm đến những tượng đài như Iron Man, Captain America, Thor mà cả như Roket, Nebula và ngay cả Thanos, tất cả đều có những câu chuyện riêng và vô cùng hấp dẫn. Có những giây phút chậm rãi, yên lặng với thời lượng vừa đủ, không quá ngắn, không quá dài để chúng ta hiểu thấu những tâm tư của các nhân vật trong phim.

Hồi 1 là những mâu thuẫn sâu sắc giữa các nhân vật, những chướng ngại không dễ dàng để vượt qua khiến cho thời khắc các nhân vật tạm tìm được tiếng nói chung đem lại sự thỏa mãn rất lớn khi nó rất thuyết phục và không dễ dàng để có được. Từ đó, người xem khó mà không quan tâm đến những gì mà họ sẽ làm trong những hồi sau. Sự ảm đạm, u sầu là vừa đủ để đem lại những cảm xúc trước cuộc hành trình đầy thú vị tiếp theo mà nếu bạn đã xem tất cả những bộ phim của Marvel thì chắc chắn sẽ có trải nghiệm không thể tuyệt vời hơn.

Trong cuộc hành trình này, nói một cách dễ hiểu, Marvel Studio gần như đền đáp cho tất cả những người xem đã dành tình yêu và sát cánh với họ từ những Iron Man 1 và Captain America: First Avenger khi mà gần như tất cả những gì đã diễn ra trước Endgame dù lớn đến rất nhỏ sẽ là miếng ghép cực kì quan trọng được đan xen và cấu thành cuộc phưu lưu không thể ly kì hơn. Những sự liên hệ này cũng không hề hời hợt theo kiểu chỉ cho vào cho có vì vậy thời gian và sự yêu mến mà các bạn đã dành cho MCU sẽ tỷ lệ thuận với sự thỏa mãn mà bạn có được trong hồi 2 đầy năng lượng này.

Nếu giống như tôi, người đã xem hết các phim của MCU và có những phim không chỉ xem một lần thì Endgame là một sự chi ân không thể ý nghĩa hơn. Tôi luôn ngưỡng mộ tầm nhìn của Kevin Feige khi tạo ra một vũ trụ rộng lớn, phong phú mà lại cực kì gắn kết nhưng phải đến hồi 2 của Avengers: Endgame, tôi mới phải thực sự chững lại và chiêm ngưỡng nó và thấy rằng nó vĩ đại đến nhường nào.  Tuy nhiên, tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng là sẽ có những người không thích hồi 2 này và coi nó như một sự chiều lòng Fan quá đà vì Avengers: Endgame là một cuộc hành trình với nhiều tuyến nhân vật nên việc giữ được cân bằng để nó không chỉ dễ hiểu mà còn ổn định về chất lượng cũng không phải việc đơn giản. Tuy kế hoạch của các Avengers khá phức tạp, có khi còn hơn cả trong Infinity War nhưng tôi đã không bao giờ phải đặt câu hỏi khi phim đã làm rất tốt trong việc giải thích những gì đang diễn ra. Nhiệm vụ của mỗi biệt đội cũng hay theo một cách riêng với việc ghép đội (tôi sẽ không tiết lộ) đã cho người xem những màn tương tác từ hài hước của những Avengers không quá liên quan đến nhau cho đến xúc động của những con người đã cùng nhau trải qua quá nhiều khó khăn. Từ đây cũng phải khen ngợi diễn xuất của tất cả các diễn viên. Đặc biệt là Paul Rudd, một người có khiếu hài hước bẩm sinh nhưng trong phần này tôi mới nhận ra rằng tài năng của anh không chỉ dừng ở đó, khi dù 2 phim của riêng anh tươi sáng hơn nhiều so với hầu hết những phim MCU khác nhưng anh vẫn có được những cảnh phim xúc động và thậm chí lấy được nước mắt của khán giả. Còn diễn xuất của những diễn viên khác thì khỏi phải nói rồi phải không? Các diễn viên của MCU có một thời gian dài ở bên nhau đã không chỉ trưởng thành trong diễn xuất mà còn có được một sự ăn ý được bộc lộ rõ trong từng tương tác dù là nhỏ nhất.

Nhắc đến sự hài hước thì bắt đầu với Iron Man, bộ phim đã giúp mở ra một vũ trụ điện ảnh rộng lớn mà chúng ta được chứng kiến ngày hôm nay, đã luôn là một đặc sản của phim MCU, đến nỗi trong mắt nhiều người nó đã trở thành một cái gì đó tiêu cực. Và đúng là không phải lúc nào MCU cũng khéo léo với những câu đùa của mình khi sẽ có lúc chúng xuất hiện quá nhiều hoặc tệ hơn là không đúng thời điểm. Tuy Endgame không thể thiếu được những câu đùa nhưng đối với tôi chúng không chỉ thông mình hơn mà còn được đặt đúng nơi, đúng chỗ, không bao giờ chen ngang, phá bĩnh một khoảnh khắc quan trọng. Hồi 2 cũng rất cần sự vui nhộn này sau một hồi 1 đã khiến người xem kiệt quệ và để chuẩn bị cho một hồi 3 nặng nề không kém.

Và đúng vậy, dù 2 hồi đầu xuất sắc như vậy nhưng sau khi xem hết phim, phần nội dung mà được chúng ta ấn tượng nhất chắc chắn là hồi 3. Tôi không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả về hồi 3 nữa. Các bạn chỉ cần biết rằng chưa bao giờ có nhiều gã khổng lồ cùng xuất hiện trong cùng một chiến trường đến như vậy. Và với lượng tiềm năng khùng khiếp của một trận chiến như thế thì Marvel Studio đã không lãng phí nó, họ đã đạt gần như tới đỉnh điểm của những gì có thể làm được và đem tới cho chúng ta trận chiến mà đối với tôi là vĩ đại nhất trong lịch sử điện ảnh, nó vượt xa trận chiến cuối cùng trong Infinity War khi mà nó dài hơn, hai phe đều đông hơn, khỏe hơn và tính chất sống còn cũng cao hơn do thất bại đồng nghĩa với diệt vong. Từng đòn đánh đều vô cùng tàn bạo với kỹ xảo và âm thanh bùng nổ, nó giúp cho người xem cảm nhận được sức nặng từ mỗi cú quăng rìu của Thor hay cú đấm của Thanos. Cũng có quá nhiều khoảnh khắc được in dấu và khó mà rời được tâm trí của bất cứ người xem nào.

Về cái kết, trong Avengers: Endgame có những câu truyện kết thúc và có những câu truyện mới được mở ra. Với những câu chuyện kết thúc, chúng ta sẽ buồn rồi cũng sẽ phải mỉm cười khi đó là những kết thúc quá hợp lý và thỏa mãn với chặng đường dài mà những nhân vật đó đã đi qua. Chúng ta cũng khó mà không hào hứng được với những câu chuyện mới khi ở cuối phim có những ngã rẽ mới lạ nhưng cũng đầy tiềm năng. Đó là sự thành công của Endgame khi không chỉ kết thúc được một kỷ nguyên vĩ đại như vậy một cách quá hoành tráng mà còn khiến chúng ta tiếp tục mong ngóng đến những phần sau.

Những điểm yếu của phim, ngoài một hồi 2 phụ thuộc vào tình yêu của người xem với MCU thì có lẽ phải nhắc đến tính logic khi nếu ngẫm nghĩ thì các nhân vật có vẻ hơi tự làm khó mình trong hồi 2. Tuy nhiên, với một câu truyện với quy mô lớn đến như vậy, đây là điều rất khó tránh khỏi. Cũng đã có những mối lo ngại về Captain Marvel rằng cô quá mới và cũng quá mạnh, tuy nhiên sự đóng góp của cô trong Endgame cũng khá nhỏ và thời lượng dành chủ yếu cho những nhân vật cũ. Mặc dù vậy, tôi vẫn có một chút lo lắng về sự thích nghi của Captain Marvel với phần còn lại của MCU khi mà cô quá mạnh so với những siêu anh hùng khác. Nhưng chắc tôi đã lo lắng quá xa khi mà Kevin Feige có bao giờ làm gì mà không tính toán đâu.

Endgame một trải nghiệm điện ảnh ưu việt khi chưa từng có một bộ phim nào giống nó cả và điều đó khiến cho nó rất khó để đánh giá. Để đánh giá được nó chúng ta cần xét cả những gì Marvel Studio, những gì Kevin Feige và tất cả những con người đã tham gia xây dựng vũ trụ này đã làm được suốt 11 năm qua. Vì đó là 11 năm quá ấn tượng, vì Endgame là một sự tri ân, một đích đến mà tôi không nghĩ là có thể được làm tốt hơn nên đối với tôi Agvengers: Endgame là bộ phim MCU hay nhất và còn là một trong những bộ phim vĩ đại nhất của lịch sử điện ảnh, nên tôi bắt buộc phải cho nó một đánh giá CỰC PHÊI!!! Tôi đã không thích lắm Infinity War và chỉ xem nó đúng một lần nhưng với Endgame, tôi phải cho nó vào danh sách những phim hay nhất đã từng xem và tôi sẽ rất ân hận nếu không xem nó ít nhất 3 lần trước khi nó rời khỏi rạp chiếu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *